Đó là một buổi tối bình thường như bao buổi tối khác, tôi đang gấp lại ga trải giường ngủ của lũ trẻ, trong nhà tắm vọng ra tiếng con gái đang hát một bản nhạc về tình yêu. Một chút suy nghĩ thoáng qua trong đầu, cổ họng tôi đắng lại và cảm thấy một chút gì đó khỏ tả. Tôi dừng mọi thứ lại và tự hỏi bản thân

Bao lâu rồi tôi không tắm cho con bé Mỡ nhà tôi?

Tôi mở cửa phòng tắm và hỏi vọng vào:

Mỡ, mẹ giúp con gội đầu nhé !

Câu trả lời như gào lên của của con bé làm mắt tôi nhoè đi:

Không! Mẹ đừng vào đây, con không thích.

Và nước mắt tôi bất chợt lăn dài trên má.

Tôi luôn cố gắng để trân trọng từng ngày và sống hết mình với lũ trẻ. Mẹ ruột tôi, trước khi qua đời bà đã nắm tay tôi và bảo rằng cả đời mẹ sống là để mong rằng sau này chúng tôi sẽ biết nhớ đến niềm vui của ngày hôm qua, trải nghiệm cuộc sống ngày hôm nay và không bao giờ mất hy vọng vào ngày mai.

Tôi chỉ không biết ngày mai đến sẽ như thế nào. Tôi có một niềm tin mạnh mẽ rằng hãy cứ để con trẻ chơi đùa thoả thích và cứ vô tư như thế.

Em gái ruột của tôi giờ đã 26 tuổi nhưng vẫn thích những trò nghịch ngợm như đứa trẻ, nó thích leo núi, vui thú khi khám phá những cánh rừng sâu thẳm hay những vùng đồi núi hoang vắng, nhưng rồi lại oà khóc mỗi khi chúng tôi ngồi bên nhau, nhớ về người mẹ đã khuất của chúng tôi và kể những câu chuyện về bà. Cuộc sống của nó thật tuyệt vời. Hãy cứ trẻ thơ và ngây ngô như thế, hãy cứ để con trẻ của chúng ta vui chơi và nghịch ngợm mỗi khi chúng muốn vì một ngày nào đó bọn trẻ sẽ lớn, và bạn sẽ nhận ra rằng đó là một ngày buồn nhất cuộc đời bạn.

Tôi nhớ hai đứa trẻ của tôi khi chúng còn nhỏ. Chúng chơi đùa với đống cát ngoài sân, tôi thường quát tháo chúng và bắt chúng vào phòng tắm. Tôi thoa dầu gội lên tóc, đùa nghịch với mái tóc chúng, xát xà phòng lên người chúng và để chúng chơi đùa khá lâu trong bồn tắm. Đó là thói quen của riêng chúng tôi nhưng đã không còn nữa từ hơn 1 năm trước. Bồn tắm giờ đã thay bằng vòi hoa sen, bọn trẻ có thể vẫn chơi đùa trong nhà tắm, đang hát cũng có thể đang khóc, có lẽ tôi không thể biết được vì chúng không cho phép tôi xuất hiện tại đó. Bây giờ, chúng luôn gào thét mỗi khi tôi thử mở cửa phòng tắm và cố gắng xem chúng đang làm gì.

Tôi cố gắng nhớ lại lần cuối cùng tôi tắm gội cho chúng là khi nào?

Khoảnh khắc cuối cùng đó tôi đã làm những gì?

Tại sao tôi không biết đó là lần cuối cùng?

Nếu tôi đã biết, tôi chắc chắn sẽ làm nó tốt hơn, hoặc kéo dài nó mãi mãi, hoặc hôn lên đầu và trán chúng, hoặc làm một cái gì đó đặc biệt cho chúng. Tôi ước tôi đã có thể làm gì đó thật khác.

Năm Mỡ học lớp 7, một tai nạn đã xảy đến, Mỡ bị gãy tay và phải bó bột trong 40 ngày. Sau nỗi lo lắng ban đầu, trái tim bắt đầu đập nhanh và tôi bắt đầu mong chờ một điều gì đó. Nghĩ lại thì tôi thật là một người mẹ tồi tệ và độc ác. Tai nạn đã cho tôi cơ hội thứ hai để tắm gội cho con bé, để có cơ hội lại gần hơn với chúng. Tôi dẫn con bé đi mua dầu gội và xà phòng, con bé chọn một loại dầu gội thảo dược gì đó, một loại dầu gội có mùi hương nhẹ nhàng khá hợp với con bé. Con bé ngồi trong nhà tắm, và tôi một lần nữa được chạm vào mái tóc của con bé. Mỗi lần gội đầu cho con bé, chúng tôi đã đùa giỡn, cười nói và tận hưởng từng khoảnh khắc đó, khoảnh khắc con bé mãi là đứa trẻ bé bỏng của tôi.

Nhưng những bà mẹ không bao giờ có cơ hội thứ ba, giờ phòng tắm là lãnh địa riêng của Mỡ, có một bức tường cao chắn giữa Mỡ và tôi, con bé bắt đầu dậy thì và những cuộc nói chuyện giữa chúng tôi ngày càng thưa dần. Con bé không còn nghe tôi kể chuyện mỗi tối, tự chải đầu mỗi buổi sáng và không còn kể cho mẹ nó mọi chuyện nữa. Tôi nhận ra rằng con bé đã lớn và tự lập, có thể không cần tôi nữa.

Dù có cố gắng níu kéo thế nào, thời gian vẫn sẽ bỏ tôi và trôi đi. Đôi khi tôi cần phải dừng lại, mặc kệ dòng nước mắt trên má, hít một hơi thật sâu và để cho bọn trẻ được lớn lên.

Cảm ơn những điều kì diệu của thế giới, cảm ơn đống đồ chơi lộn xộn, cảm ơn những bữa ăn tối ồn ào, những câu chuyện kể đêm khuya, những con búp bê bằng nhựa.

Cảm ơn sự sắp xếp kì diệu của tạo hoá để tôi được làm mẹ của những đứa trẻ đáng yêu nhất thế giới, cảm ơn cái tay bị gãy, cảm ơn mùi dầu gội đã kết nối chúng tôi, cảm ơn các bà mẹ đã dạy dỗ và yêu thương con cái họ.

Cảm ơn thời gian đã trôi đi để chúng tôi biết xocolate ATELIERquý trọng quá khứ, biết sống vì hiện tại và không mất hy vọng vào ngày mai.

Xin thay mặt các bà mẹ, tôi xin gửi lời yêu thương và những cái ôm hôn ngọt ngào nhất đến mọi đứa trẻ trên thế giới này. Hãy yêu thương con trẻ bằng tất cả trái tim của mình nhé.